User Tools

Site Tools


154530-b-nh-m-g-ng-la-gi

Một nửa ổ bánh mì gừng

Bánh mì gừng là một thuật ngữ dùng để mô tả một loạt các sản phẩm ẩm thực ngọt, có thể từ một chiếc bánh mì ổ mềm ẩm có hương vị chủ yếu của gừng và thường dùng với mật ong hoặc mật đường (mật mía). Bánh mỳ gừng mật ong (pain d’épice) ăn kèm với gan ngỗng béo (fois gras) là món ăn quen thuộc của người Pháp trong dịp Giáng sinh.[1]

Ban đầu, thuật ngữ bánh gừng (gừng phiên âm từ Latin qua tiếng Pháp gingebras) được gọi một bánh kẹo với mật ong và các loại gia vị. Gingerbread thường được sử dụng để dịch các thuật ngữ tiếng Pháp là d'épices (nghĩa là "bánh mì gia vị").

Bánh mì gừng đã được du nhập vào châu Âu trong khoảng năm 992 bằng một tu sĩ người Armenia là Gregory Nicopolis (Gregory Makar hay Grégoire de Nicopolis). Ông này rời Nicopolis Pompeii, sống ở Bondaroy (Pháp), gần thị trấn Pithiviers. Ông ở đó 7 năm, và dạy nấu ăn món bánh mì gừng cho các linh mục Pháp và Cơ đốc giáo. Ông qua đời năm 999.

Trong suốt thế kỷ 13, nó đã được đưa đến Thụy Điển, Đức theo những người nhập cư. Các thư tịch cổ cho hay các nữ tu sĩ ở Thụy Điển đã nướng bánh gừng ăn để giảm bớt chứng khó tiêu trong năm 1444. Thế kỷ 16, bánh mì gừng đã được thương mại hóa và bày bán trong các tu viện, nhà thuốc. Bánh mì gừng đã trở thành phổ biến rộng rãi trong thế kỷ 18.

154530-b-nh-m-g-ng-la-gi.txt · Last modified: 2018/11/07 17:10 (external edit)